Sunday, September 9, 2012

Chân Như

Tâm Phương

Ngày Xưa em là trăng
Là vì sao biên biếc
Hằng triệu năm tha thiết
Yên ả chốn Ngân Hà

Rồi một sớm sương sa
Em hóa thành băng giá
Trên Hy Mã âm thầm
Nhả khói mù lạnh giá.


Mùa đông thoáng phôi pha
Em hóa thành con nước
Về biển sông xuôi ngược
Cùng tôm cá rì rào.

Qua từng ngọn sóng xao
Em hạt cát lên bờ
Hằng thế kỷ ngẩn ngơ
Bên đại dương vời vợi.

Hôm nao vì niệm khởi
Hóa làm kiếp dế mèn
Than thở cùng thâu đêm
Ngày phiêu du thơ thẩn.

Sang thu trời gió lộng
Dế từ giã hình hài
Giữa núi rừng đầu thai
Làm thú hoang bao kiếp.

Rồi hôm nay thoắt biến
Cái kiếp con người ta
Thân năm uẩn thịt da
Thêm cái “Ta” bất tân.

Cả đời người lận đận
Ước vọng cháy mênh mang
Những khoảnh khắc bàng hoàng
Gọi em về xa thẳm…

Đây trùng dương nắng ấm
Kia đông chớm lạnh rồi
Mai thu đến ngậm ngùi
Với tay em chợt thấy.

Núi sông đều thức dậy
Cát đá bỗng trở mình
Nhật nguyệt thoảng lời kinh
Phút linh thiêng mời gọi.

Em trùng dương sinh diệt
Trong bản thể nhất như
Từ muôn kiếp phiêu du
Không-thời gian lãng đãng.

Từng lời gió thênh thang
Là lời em biền biệt
Từng nhịp sống vô vàn
Chân như em hiển hiện.

No comments :

Post a Comment

BUDDHISM AND MAGAZINES/TODAY NEWS