“Does the flap of a butterfly’s wings in Brazil set off a tornado in Texas?”— Edward Lorenz
Tất
cả cửa ra vào và cửa sổ mặt trước của những căn nhà trong xóm này đều
hướng về sân vườn chung. Nhiều loại hoa được trồng trong các bồn sát với
cửa sổ của mỗi nhà; còn ngoài sân chơi thì chỉ có các loại cây có tàng
lớn tạo bóng mát, vươn lên từ những vòm cỏ xanh mướt. Hoa nơi các bồn
công cộng thường là những loài hoa không cần chăm sóc nhiều. Chúng
thường không hương sắc, cho nên cũng hiếm khi thấy bướm bay lượn trong
khu vực nầy. Bướm chỉ vờn quanh ở vườn sau của nhà riêng, nơi có những
loài hoa ngọt ngào hương mật.
Sau giờ tan trường vào mỗi chiều, trẻ con trong xóm thường tập trung
nơi vườn cỏ, chơi đủ trò. Không gian tĩnh mịch của người lớn mau chóng
nhường lại cho sân chơi huyên náo của tuổi thơ.
Bọn trẻ bày trò lúc nào cũng ồn ào. Đua xe đạp, xe hẩy (scooter), kéo
co, cút bắt, trốn tìm, và ngay cả trò chơi chiến tranh bằng đao kiếm
nhựa hay súng đạn giả…
Thế giới của người lớn, của phụ huynh, cùng với sách báo, phim ảnh,
vi tính, cũng các mạng truyền thông… đã đưa ra những hình ảnh, âm thanh,
ý tưởng, lý tưởng, v.v… cho con nít noi gương, bắt chước. Chúng mô
phỏng và thực tập những hiện thực (hay giấc mơ) của người lớn qua những
trò chơi. Trò chơi của con gái thì hiền lành, biểu lộ sự chia sẻ, chăm
sóc, làm đẹp (cho mình hay cho người); trò chơi của con trai thì hầu như
lúc nào cũng có đua tranh, thắng-bại. Chơi đùa với nhau cũng có khi dẫn
đến tranh cãi, la hét inh ỏi, có khi khóc tràn cả nước mắt nước mũi,
hoặc giận hờn nhau, thề không thèm chơi với nhau nữa… nhưng rồi nhà ai
nấy về, ăn no ngủ kỹ, ngày mai cũng sáp lại như chưa hề có chuyện gì xảy
ra ngày trước. Những môn chơi và các vai trò lại tái diễn, và khi chơi,
cũng chơi rất thật, rất tận tình. Người lớn quan sát sẽ buồn cười,
không hiểu tại sao con nít lại có thể cãi cọ om sòm hoặc khóc cười vì
những trò chơi!
Người lớn cho rằng họ không như vậy. Họ làm tất cả với lòng thực, ý
thực, vì tất cả đều là thực đối với họ: tranh giành với nhau địa vị,
quyền lợi, danh vọng, từ cấp độ nhỏ đến tầm mức lớn, từ gia đình đến xã
hội, rồi quốc gia, quốc tế, tạo nên những mâu thuẫn, xung đột, và tệ hại
nhất: chiến tranh! Trẻ thơ không sao hiểu được người lớn, và không cần
biết người lớn làm gì. Có biết chăng thì chỉ thấy rằng người lớn như
đang tranh cãi và giành giật nhau những món đồ giả trong một vở kịch.
Nhưng điều khác nhau giữa trò chơi con nít và những vở kịch của người
lớn, là dù sớm hay muộn, trẻ con cũng biết rằng những gì chúng làm, vai
trò gì chúng đóng, đều là trò chơi, là giả; trong khi người lớn thì mải
mê trong những tấn tuồng của mình, hưởng thụ và cảm nhận những hạnh
phúc, khổ đau như thật.
Để có hạnh phúc cho mình, người ta quên bẵng đi những thiệt thòi, tổn
hại và khổ đau của kẻ khác. Đến khi khổ đau, mất mát, thì oán trách, đổ
lỗi cho tha nhân. (Thái độ này không biết nên gọi là của trẻ con hay
của người trưởng thành?)
Tác động của nhân-quả thì ai cũng biết, nhưng ít người tin rằng con
bướm đập cánh nơi vườn hoa sau nhà lại có thể góp phần ảnh hưởng đến
sóng thần biển đông.
Không chiêm nghiệm và chứng minh được tác động của trùng trùng nhân
duyên trong đời sống và vũ trụ bao la, người ta dễ đi vào quên lãng,
không nhớ rằng mình đang sống trong giấc mộng dài của vô minh và ảo
tưởng. Đón nhận cho mình hay gây tạo khổ đau cho kẻ khác cũng đều phát
xuất từ sự lãng quên nầy.
Điều cần ý thức là chúng ta nên làm gì khi bước vào và ra khỏi những
vở kịch cuộc đời. Thực hay mộng, khởi sự hay chấm dứt, đều có âm hưởng
của nó; không thể hời hợt thờ ơ mãi như con nít bày trò được.
Thực ra, con bướm vẫy cánh xập xòe giữa đồng hoa xuân, hay khép cánh
lặng lẽ trên ngọn cỏ đầu thu, đều có tác động nào đó trong đời sống vô
hạn nầy. Hoa thơm, cỏ biếc, người vui hơn, có khi không phải vì hôm nay
nhà có khách phương xa đến viếng, mà có thể vì tiếng nô đùa của trẻ thơ
đâu đó, phương tây hay phương đông, hồn nhiên cất lên từ những khung
trời đổ nát.
No comments :
Post a Comment